ĐỀ cương phần 2

Câu 4: Nội dung yêu nước được thể hiện qua các tác phẩm : Phú sông bạch đằng, Bình ngô đại cáo, các đoạn trích : ĐVSK, Trích diễm thi tập

 

               
Văn học trung đại Việt Nam nếu hình dung như một thứ màu vàng, một vụ quả bội thu thì mảnh đất gieo trồng của nó đầy máu, mồ hôi và cả ước mơ của người gieo hạt. Thế hệ ông cha chúng ta đãcần mẫn xới vun bằng tình yêu của mình với mảnh đất ấy. Sự nghiệp giữ nước gian khổ mà vinh quang, và ý thức trách nhiệm của người cầm bút đã đem đến văn học trung đại một cảm hứng lớn:cảm hứng yêu nước.

Có thể nói, cảm hứng yêu nước trong thơ trung đại Việt Nam thể hiện trước hết ở lòng tự hào dân tộc như trong tác phẩm phú sông bạch đằng của Trương Hán Siêu. Bài “Phú sông Bạch Đằng” được sáng tác sau thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông khoảng 50 năm. Bạch Đằng là con sông ghi dấu nhiều chiến công oanh liệt của dân tộc như trận thắng quân Nam Hán năm 938 của Ngô Quyền, trận thắng quân Nguyên Mông năm 1288 của Trần Hưng Đạo. Đã có rất nhiều nhà thơ viết về con sông lịch sử đầy niềm tự hào này, nhưng bài “Phú sông Bạch Đằng” của Trương Hán Siêu là nổi tiếng và đặc sắc nhất. Tác phẩm được viết theo lối phú cổ thể. Đây là một thể loại văn có nguồn gốc từ Trung Quốc, viết bằng văn vần hoặc văn xuôi có xen lẫn văn vần, có nội dung kể, tả khách quan các sự việc, phong tục, cảnh vật, bàn sự đời. 

Bài “Phú sông Bạch Đằng” có hai nhân vật là khách và các bô lão. Khách trong tác phẩm là người có chí bốn phương, thích du ngoạn, ngắm cảnh, bồi bổ kiến thức “Đầm Vân Mộng chứa vài trăm trong dạ cũng nhiều”. Khách bơi thuyền đến sông Bạch Đằng, được gặp các bô lão, được các bô lão kể cho nghe về chiến công oanh liệt của tướng quân nhà Trần năm nào khiến cho “Ánh nhật nguyệt chừ phải mờ-Bầu trời đất chừ sắp đổi” với ‘Thuyền bè muôn đội, tinh kì phấp phới-Hùng hổ sáu quân, giáo gươm sáng chói”. Khách và các bô lão bình luận về tầm vóc của chiến thắng, rút ra những nguyên nhân thắng lợi và ca ngợi sự tài tình, nhân đức của các vua Trần cùng tướng quân Trần Quốc Tuấn:

Anh minh hai vị thánh quân,
Sông đây rửa sạch mấy lần giáp binh.
Giặc tan muôn thủa thanh bình,
Bởi đâu đất hiểm, cốt mình đức cao

“Phú sông Bạch Đằng” là bài phú tiêu biểu bộc lộ lòng yêu nước, tự hào dân tộc, tự hào về truyền thống anh hùng, truyền thống nhân nghĩa sáng ngời của đất nước ta. Bài phú còn thể hiện tinh thần nhân văn cao đẹp, tâm sự hoài cổ tha thiết của tác giả. Tác phẩm có cấu tứ đơn giản, lời văn linh hoạt, hình tượng nghệ thuật sinh động, từ ngữ gợi hình sắc, giọng điệu hào hùng trang trọng, có lúc lắng đọng gợi cảm, lúc lại triết lí sâu xa. Tác phẩm được đánh giá là đã đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật phú của văn học trung đại Việt Nam.

 

 

Cảm hứng yêu nước và cảm hứng nhân đạo thực ra không hoàn toàn tách biệt nhau. Bởi yêu nước cũng là phương diện cơ bản của nhân đạo.Tuy vậy cảm hứng nhân đạo cũng có những đặc điểm riêng. Nó bao gồm những nguyên tắc đạo lílàm người, những thái độ đối xử tốt lành trong các mối quan hệ giữa con người với nhau, những khát vọng sống, khát vọng về hạnh phúc. Đó còn là tấm lòng cảm thương cho mọi kiếp người đau khổ,đặc biệt là với trẻ em, với phụ nữ và những người lương thiện bị hãm hại, những người hồng nhanmà bạc mệnh, những người tài hoa mà lận đận…Những nội dung nhân đạo đó đã được thể hiện ởtrong toàn bộ văn học trung đại, những biểu hiện tập trung nhất là ở trong các tác phẩm văn học nửasau thế kỉ XVIII và nửa đầu thế kỉ XIX, đặc biệt là trong những tác phẩm thơ.

Nội dung cảm hứng nhân đạo của văn học trung đại có ảnh hưởng sâu sắc từ tư tưởng từ bi bác áicủa đạo phật và học thuyết nhân nghĩa của đạo Nho.

Trong thơ trung đại Việt Nam có thể kể ra rất nhiều những tác phẩm mang nội dung nhân đạo như:Bình ngô đại cáo của Nguyễn Trãi, Truyện Kiều của Nguyễn Du, Cung oán ngâm khúc của NguyễnGia Thiều, Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn, Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn ĐìnhChiểu,…

Trong Bình ngô đại cáo của Nguyễn Trãi đó là tư tưởng nhân nghĩa gắn liền với tư tưởngyêu nước và độc lập tự do của Tổ quốc:

 

Không chỉ lên tiếng đòi quyền sống, quyền hạnh phúc cho con người mà các tác giả còn cất lên tiếngnói nhân đạo phản đối những cuộc chiến tranh phi nghĩa đã cướp đoạt đi những quyền sống thiêngliêng mà lẽ ra con người phải có. Đặc biệt các tác giả nói lên tiếng nói bênh vực người phụ nữ nhữngngười chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội.

Không chỉ lên tiếng đòi quyền sống, quyền hạnh phúc cho con người mà các tác giả còn cất lên tiếngnói nhân đạo phản đối những cuộc chiến tranh phi nghĩa đã cướp đi biết bao nhiêu cảnh sống yênvui, chia lìa bao nhiêu đôi lứa. Qua lời của người chinh phụ trong tác phẩm Chinh phụ ngâm – ĐặngTrần Côn muốn lên án cuộc chiến tranh phong kiến phi nghĩa đó là nỗi nhớ người chồng nơi chiến trường gian khổ.

 

Những cuộc chiến tranh này thực chất chỉ là việc tranh quyền đoạt lợi của các tập đoàn phong kiếnvà phủ lên nó là một bầu trời đầy tang thương. Thế lực đồng tiền cũng đã phủ mờ đi những néttruyền thống tốt đẹp của xã hội đó là với trường hợp nàng Kiều. Trong xã hội trung đại, thế lực đồngtiền cũng rất đáng lên án vì nó đã vùi lấp và nhấn chìm đi biết bao những con người tài hoa, những con người có khát vọng hoài bão lớn muốn đem sức lực nhỏ bé của mình cống hiến cho sự nghiệpcủa dân tộc.

Văn học trung đại đã chứng minh cho tinh thần nhân đạo cao cả của dân tộc Việt Nam. Đó là mộtdân tộc có những truyền thống tốt đẹp. Quay trở lại với bài Đại cáo bình Ngô sau khi đánh thắngquân xâm lược nhà Minh, quân và dân ta đã mở đường hiếu sinh cho kẻ thù chứ không phải đuổicùng giết tận, việc làm nhân đạo đó chẳng những đã thể hiện tinh thần nhân đạo cao cả của dân tộcmà còn thể hiện niềm khát vọng được sống trong hòa bình của nhân dân.

Nhìn chung cảm hứng nhân đạo trong thơ trung đại chủ yếu được thể hiện qua những nét chủ yếu sau:

Trước hết đó là tiếng nói của tác giả, đó là tình cảm của tác giả dành cho những con người nhỏ béchịu nhiều thệit thòi trong xã hội qua đó mà đòi quyền sống, quyền hạnh phúc cho họ, có được tìnhcảm như vậy, các tác giả thơ thời kì này mới viết được những dòng thơ, trang thơ xúc động đến nhưthế.

Thơ trung đại còn thể hiện ở tiếng nói bênh vực giữa con người với con người, đề cao tình bạn, tìnhanh em, tình cha con, thể hiện mong muốn được sống trong hòa bình.

Thơ trung đại đã thể hiện bước đi vững chắc của mình trong hơn mười thế kỉ, đó là sự tiếp nối bướcđi của nền văn học dân gian. Tuy văn học dân gian thời kì này vẫn phát triển nhưng dấu ấn khôngcòn như trước. Thơ trung đại đã thể hiện những truyền thống tốt đẹp của dân tộc đó là chủ nghĩa yêunước và tinh thần nhân đạo qua đó mà làm tiền đề cho sự phát triển văn học các thời kì tiếp theo.

 


ĐỀ CƯƠNG VĂN HỌC KỲ II

ĐỀ CƯƠNG VĂN HỌC KỲ II ( Dành cho học sinh lớp 10 trường THPT Lương Tài 1)

Đọc tiếp »


ếu tôi cho bạn một điều ước bạn sẽ ước gì?

Mình vừa đọc được một bài viết trên blog. thấy hay hay đăng lên cho mọi người cùng đọc. đường link http://vn.myblog.yahoo.com/thienthannho0…=126&suc=1
…………………………………………………………………….. ​………………………………………………………..

Tuấn cùng tôi ngồi trên ngọn đồi phía sau nhà. Chiều thu thật đẹp, những đám mây trôi bồng bềnh, nhìn nó, tôi cứ tưởng như mình đang nhìn những cây kẹo bông, thoáng chút muốn với tay lấy. Gió thổi một cách dịu dàng, chính nó bỗng mang cho tôi chút xao xuyến, bồi hồi…
Tuấn vẫn im lặng và ít nói như mọi hôm, khác hẳn với tôi, nói nhiều và hay cười. Ấy mà tôi lại thích cái im lặng ấy, đôi khi im lặng lại lắng nghe được nhiều điều…
Tôi với Tuấn là bạn, bạn từ hồi lớp 10, giờ thì đã là những học sinh lớp 12 rồi. Hằng ngày, tôi và Tuấn vẫn gặp nhau trên trường, tôi kéo Tuấn vào cuộc nói chuyện của tôi. Rồi không biết từ bao giờ đó, tôi chia sẻ với Tuấn nhiều điều, về những việc nhỏ như con thỏ của tôi, về những cuộc cãi nhau với đám bạn, hay vịêc bị bố mẹ mắng. Tất cả trôi qua nhẹ nhàng, tôi với Tuấn trở nên thân nhau. Một đôi bạn với những tính cách trái ngược…

” Nếu tớ cho cậu một điều ước, cậu ước gì?”

Tuấn đột ngột hỏi, khiến tôi thẫn ra mất 1 phút. Tôi sẽ ước gì nhỉ? Phải chăng như nhiều đứa con gái khác, ước mình là cô công chúa nhỏ, đội vương miện và ở trong lâu đài cổ tích? Tôi khẽ cười trước suy nghĩ kia… ở trong lâu đài đâu hẳn là sẽ vui đâu…
Tôi buột miệng hỏi: ” Sao Tuấn hỏi thế?”
Quá quen với sự im lặng của bạn mình, tôi ngạc nhiên khi Tuấn lại hỏi tôi một câu như thế, một câu hỏi đầy mơ mộng, mà như Tuấn nói thì: ” Cậu là con người mơ mộng ”
” Tớ hỏi vậy sao à?”
” Không sao cả, nhưng giờ tớ chưa nghĩ ra thì phải, khi nào đấy, tớ sẽ trả lời cậu, được không?”
Tuấn cười và gật đầu, cậu ấy đưa tay ra, bảo tôi ngoéo tay:
” Cậu hứa đi, một khi nào đấy, cậu sẽ nói cho tớ biết.”
” Tớ hứa.” tôi siết ngón tay út của mình.
Một lời hứa…

Buổi chiều ấy đã trôi qua, mang theo một điều ước chưa nói. Tôi cảm thấy mình vô cùng may mắn vì có người bạn như Tuấn, tôi có thể chia sẻ mọi điều với Tuấn. Dù sau đó, Tuấn không nói gì, nhưng tôi cũng rất vui, vì mình được lắng nghe, một niềm vui không hề nhỏ.
Tháng ngày học sinh trôi thật nhanh, từng ngày qua đi, nỗi buồn trong tôi càng lớn.
Một khoảng cách xuất hiện giữa tôi và Tuấn, không ai nói ra, nhưng tôi nhận thấy khoảng cách vô hình kia. Mỗi ngày lên trường, nhìn Tuấn im lặng, là tôi cứ thấy khoảng cách ấy lớn dần. Điều tôi muốn nhìn thấy ở Tuấn, không phải sự im lặng ấy…
Nhiều lần tôi tự hỏi: ” Điều gì đã xảy ra.”
Nhưng đáp lại tôi, vẫn là sự lạnh lẽo, nó khiến tôi hụt hẫng, cảm thấy mình cô đơn.
Tôi thầm trách Tuấn, trách Tuấn không quan tâm đến tôi nữa, thấy Tuấn như thế, tôi cũng im lặng, vẫn giữ cho mình một nụ cười khi đến lớp, sự nhí nhảnh như mọi hôm. Cái tôi ngày càng gặm nhấm tâm hồn, tôi tỏ ra mình không cần Tuấn. Mặc dù với tôi, những buổi chiều dài vẫn cần một ai đó nói chuyện, nếu không, tôi sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng.

Lớp 12, chương trình học nặng hơn tôi tưởng, tôi bị cuốn vào vịêc học, đôi lúc tôi quên mất Tuấn. Khi mà kì thi tốt nghiệp đã qua, áp lực giảm đi một nửa, tôi chợt nhận ra, tôi luyến tiếc tuổi 17. Nhìn những đứa bạn kí áo nhau, chuyền nhau những quyển lưu bút, tôi không khỏi nghĩ ngợi: ” Ngày mai kia, khi xa trường rồi, tuổi học trò sẽ xa như tà áo dài trắng.” Tất cả thật êm đềm, dịu ngọt…
Kì thi đại học cuối cùng cũng xong, tôi đạp xe qua nhà con bạn. Ngồi trong phòng nó, sau khi nói trên trời dưới đất một hồi, nó buông một câu hỏi: ” mày biết khi nào Tuấn bay không?”
” Bay nào, mày nói gì vậy?” Tôi chưng hửng.
” Mỹ, du học, mày đừng tỏ ra khờ khạo thế, tao hỏi ngày mấy Tuấn bay.”
Như một cây non bị cơn gió thổi. Lời nói của con bạn làm tôi hụt hẫng. Tự thả mình xuống chiếc giường trong phòng, tôi khóc.
Tôi không biết Tuấn sẽ đi du học ở Mỹ, hay đúng hơn, tôi không biết gì về Tuấn. Tôi chỉ nói cho Tuấn nghe về mình, mà chưa bao giờ hỏi Tuấn thích gì, Tuấn nghĩ gì, hay những việc xảy ra với Tuấn. Một con người im lặng như Tuấn, không thể tự nói hết như tôi, vậy mà tôi không mảy may quan tâm.
” Điều gì đã xảy ra?”
Lần đâu tiên tôi có câu trả lời. Và cũng lần đầu tiên, thay vì cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, câu trả lời cho tôi biết: ” tôi là một đứa ích kỉ.”

Tôi nhấc điện thoại gọi cho Tuấn, khi chất giọng vừa trầm vừa ấm của Tuấn cất lên, tôi nói:
” Tuấn à, chiều nay cậu lên ngọn đồi được không?”
Một tiếng ừ khẽ, tôi cúp máy.
Vẫn như buổi chiều hôm nào, trời vẫn xanh, mây vẫn trôi, nhìn tất cả, tôi bỗng thấy lòng mình bình yên. Tôi ngồi cạnh Tuấn, nói:

” Tuấn à, nếu cậu cho tớ một điều ước, tớ ước cậu sẽ mãi bên tớ.”

Ngày mưa…


TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ



Phần 1:
Tâm Như – cô bé dễ thương của khối lớp 11. Học lực đáng bậc “tiền bối”, tuy không nhất lớp nhưng suốt 10 năm luôn là học sinh giỏi. Đấy là chưa kể đến gia đình, đi học, trong bóp tiền không dưới 300K. Cha mê cho sở hữu riêng chiếc Spacy, điện thoại Samsung luôn trong cặp. Ba có một công ty riêng và là tỗng giám đốc chính công ty ấy. Tuy vậy, cô chưa bao giờ đi xe đến trường, vì nhà gần nên cô chỉ đi bộ mà thôi, bạn bè cô không nhiều, bạn thân từ hồi nhỏ chỉ có mỗi mình Thy.
Uyên Thy – bạn Như – tuy bên sắc thì không bằng Như, nhưng bên tài thì hơn hẳn cả bậc. Là một “cây Toán” và lớp trưởng của lớp 11A2, hồn nhiên và nhí nhảnh. Khác hẳn với bạn, cô bé Như là người hiền dịu. Vì chơi thân từ nhỏ nên Thy hễ có chuyện gì vui buồn là kể cho bạn nghe hết. Hai cô bé đi đâu cũng có nhau.
Một hôm, Thy rủ Như đi chat, tuy không biết nó là gì nhưng vì Thy mời nên Như không từ chối. Thật sự, khi bước vào dịch vụ Internet, nhỏ rất bỡ ngỡ trước cảnh tượng ở đây. Người nào người ấy gõ phím nghe “Lạch!Cạch!”. Họ chăm chú đánh rồi lại nhìn lên màn hình đọc cái gì đó và cười cười … Sau 1 hồi nghe Thy giải thích, nhỏ mới hiểu rõ. Như thật chầm chậm … từ từ làm quen với cách giao tiếp mới này.
Một lần …hai lần… rồi lại ba lần, sau một thời gian Như cũng đã say mê “chat” như bao bạn trẻ khác. Nhỏ lại thường xuyên tới lui dịch vụ này hơn …

  • Thy ơi! Chiều nay tụi mình đi coi mail không? – tiếng Như với theo khi Thy đang từ từ dẫn xe ra khỏi trường – Tao đang chờ mail của 1 người, cả tuần rồi mà chưa mail lại.
  • Ừ, 3h ở chổ cũ nha!

Chiều hôm đó, Như lại tới dịch vụ quen thuộc. Bước vào đã thấy Thy ngồi ngay máy số 1 chờ cô. Thy mỉm cười với bạn “Đúng giờ ghê ha! Ngồi máy này nè!” Thế là Như ngồi xuống cạnh Thy. Cô vào các website và mở mail ra coi. Có một mail mới, đó là mail của Thành

  • Ai vậy? – Thy hỏi Như
  • À, Thành đó mà

Nói rồi nhỏ bật mail đọc thư của Thành, sau đó là trả lời mail & “send” đi. Chỉ mong sao Thành đọc mail sớm và trả lời nhỏ liền. Nhỏ rất muốn đọc những dòng chữ, những lời tâm sự của Thành. Nhỏ thật sự chờ đợi điều đó. Vì Thành & nhỏ thật hợp nhau. Vì Thành là người bạn chat thân nhất của nhỏ. Trước những bức thư của Thành, nhỏ có thể nhẹ nhàng trút bỏ mọi phiền muộn, bực tức, lo âu mà mỗi lần đứng trước mặt người khác nhỏ không thể làm được. Có lẽ do không biết mặt & Thành luôn lắng nghe tất cả mọi điều mà nhỏ nói, vì thế nhỏ mới cởi mở được lòng mình. Nhỏ vốn sống khép kín, nội tâm cơ mà. Thật khó khăn phải giải bày tình cảm, tâm sự, suy nghĩ của mình khi đối diện với người đứng trước mặt mình – đó là điều mà nhỏ không thể làm được với 1 ai cả. Ngay cả ba mẹ nhỏ cũng vậy. Họ ít tiếp xúc với nhỏ. Lại đi làm suốt từ sáng đến tối. Để nhỏ bơ vơ 1 mình trong căn nhà vắng hoe kia.


 Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng
Gian khổ sẽ dành phần ai ?
Ai cũng một thời trẻ trai
Xin hãy sống vì mọi người
Nhưng các bạn trẻ ơi.
Sao đợi người ta xin thế?
Khi người ta còn trẻ
Sức oai hùng đang căng trong toàn thân
Hãy vì người thân, vì dân mà phục vụ.
Thương đồng bào khổ đau trong nạn lũ
Thương trẻ thơ ngơ ngác không được đến trường.
Thương những người già sức yếu van lơn.
Họ phải đi xin từ đầu đường xó chợ
Có ai nghĩ sinh ra là mắc nợ ?
Nợ cuộc đời, nợ nghĩa, nợ ơn.
Không ! Ta sống vì ý nghĩa cao hơn.
Sống vì mọi người, vì quê hương xứ sở.
Mong cuộc đời đầy trăm hoa đua nở.
Vun đắp cho đời mãi mãi cuộc đời xuân.
————-
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sai Gon như thủ đô của rác
Của xì ke,gái điếm, ,cao bồi
Của tình dục,ăn chơi
“Hiện sinh-buồn nôn-phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sai Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sai Gòn không tiểu thư khuê các,cũng ** điếm giang hồ

các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”
văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh ,ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản
các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn
là thiêu thân ủy mị,yếu hèn
các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương
mang tuổi trẻ Sai Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

Tội nghiệp Sài Gòn quá thể
Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý
Có anh thợ điện ra đi không về
Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống mỹ
Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me
Tội nghiệp những người sài gòn đi xa
Đi từ tuổi hai mươi
Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc
Có ai hỏi những hàng dương xanh
Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước
Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc
Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không
Tội nghiệp nhưng ông cha rời khỏi nhà dòng
Áo chùng đen đẫm máu
Tội nghiệp những chiến trường văn chương,thi ca ,sách báo
những vị giáo sư trên bục giảng đường
ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc
Sài Gòn của tôi-của chúng ta.
có tiếng cười
và tiếng khóc

Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện
Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển
Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình
Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát .hy sinh…

Và khi ấy
Thì chính “các anh”
Những người nhân danh Hà Nội
Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới
Chửi đã đời .
Chửi hả hê
Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình
Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh
Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!
Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc
Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt
Những bà mẹ làm ra hạt lúa
Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm
để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch
Bây giờ
Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”
Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân
Các anh
đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân
đã bờm xờm râu tóc,cũng quần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô
Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi,casette .radio…
Bia ôm và gái
Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn & dại”
Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”
Các anh cũng chạy đứt hơi
Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ
Sài Gòn 1982 lẽ nào…
Lại bắt đầu ghẻ lở?

Tội nghiệp em
Tội nghiệp anh
Tội nghiệp chúng ta những người thành phố
Những ai ngổn ngang quá khứ của mình
Những ai đang cố tẩy rửa “lý lịch đen”
Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

Xin ngả nón chào các ngài
“Quan toà trong sạch”
Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi
Bình thản đổi thay lốt cũ
Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn
Hồn nhiên xanh muôn thưở
để yên cho xương rồng,gai góc
Chân thật nở hoa
Này đây!
Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa
Nơi một góc (chỉ một góc thôi)
Sài Gòn bầy hầy ,ghẻ lở
Bây giờ…
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào” thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?

(Đỗ Trung Quân)
—————-
”mừng ngày 26 tháng 3
Nhân dân nô nức đua nhau phong trào
Nào là hiến máu gjúp nhau
Nào là chăm sóc cây xanh vườn trường
Nào là nô nức nôi gương
Các anh,các chị cùng chung một lòng
Cùng nhau chung sức chung lòng
Để cho đất nước ngày càng văn minh
Làm cho đường phố thêm xinh
Thu gọn rác thải,trồng thêm cây rừng
Mỗi đêm chỉ ở một mình
Neo đơn cực khổ cụ già ai chăm?
Bơ vơ đường phố trẻ em
Không nơi nương tựa biết ai mà nhờ?
Chúng ta chung sức,chung lòng.
Đến thăm bạn trẻ cụ già neo đơn.
Dù cho chỉ bấy nhiêu thôi
Nhưng nhiều ý nghĩa cho đời thêm vui.

Xin đừng wên nhé bạn ơi!
Phong trào hãy mãi thêm cao sáng ngời.”
———————–
Bài thơ này kỷ niệm ngày 26/3 thành lập Đoàn nè :

Tố Hữu
26-8-1945

Hồ Chí Minh
Người lính già
Đã quyết chiến hy sinh
Cho Việt Nam độc lập
Cho thế giới hoà bình!
Người đã sống nǎm mươi nǎm vũ bão
Vì nhân loại
Người quyết dâng xương máu
Vì giang sơn
Người quyết dứt gia đình!

Hồ Chí Minh
Người đã quyết
Mặc phong ba giá tuyết
Mặc gươm súng xiềng gông
Làm tên quân cảm tử đi tiên phong

Đánh trǎm trận, thề trǎm phen quyết thắng!
Bao thất bại dẫu xát lòng cay đắng
Hồn vẫn tươi vui, thơm ngát tình đời
Bước trường chinh dầu mỏi gối khan hơi
Tim gang thép vẫn bừng bừng lửa chiến
Cờ đã phất, phải gương cao quyết tiến! Người xông lên
Và cả đoàn quân, thừa huyết khí thanh niên
Rập bước tiến bên người Cha anh dũng.
Tiếng Người thét
Mau lên gươm lắp súng!
Và cả đoàn quân
Đã bao nhiêu nǎm tháng trải phong trần
Mắt sáng quắc tay xanh loè mã tấu
Vụt ào lên quyết hy sinh chiến đấu
Diệt cường quyền!
Ôi sức mạnh vô biên!
Hồ Chí Minh
Hỡi ngọn đuốc thiêng liêng
Trên đầu ta, ngọn cờ dân tộc
Trǎm thế kỷ trong tên Người: A’i Quốc
Bạn muôn đời của thế giới đau thương!
Chúng tôi đây
Lớp con cháu trên đường
Gươm tuốt vỏ, súng cầm tay, xốc tới
Ngọn cờ đỏ sao vàng bay phấp phới
Nước non Hồng vang dội Tiến quân ca

Hồ Chí Minh
Người trẻ mãi không già!

0
Dậy mà đi

Dậy mà đi, dậy mà đi
Ai chiến thắng không hề chiến bại
Ai nên khôn không khốn một lần
Dậy mà đi, dậy mà đi
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi

Đừng tiếc nữa cần chi khóc mãi
Dậy mà đi núi sông đang chờ
Dậy mà đi, dậy mà đi
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi

Bao nhiêu năm qua dân ta sống không nhà
Bao nhiêu năm qua dân ta chết xa nhà
Dậy mà đi, dậy mà đi
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi

0
Vinh quang thay thế hệ Hồ Chí Minh

… Tôi tập bước đi trong hàng ngũ lớn

Như con chim chắp cánh với đàn chim

Lá cờ Đoàn mọc giữa trái tim

Như giữa quê hương mặt trời mới mọc.

Mỗi bước đi nghe vô cùng háo hức

Giục giã con đường vươn tới trời xanh

Vinh quang thay thế hệ Hồ Chí Minh

Sông Ngân lớn tôi là ngôi sao nhỏ.

Cầu vĩ đại nối hai bờ chế độ

Tôi là viên đá mọn không tên

Tôi tự hào sung sướng tuổi thanh niên

Chiến đấu lớn dưới ngọn cờ của Đảng.

Tôi yêu bản hùng ca không tắt

Mà lời ca sang sảng những tên người

Bế Văn Đàn hiến trọn tuổi hai mươi

Thân trai trẻ vì nhân dân làm giá súng.

Phan Đình Giót như một hòn núi lớn

Ngực yêu đời đè bẹp lỗ châu mai

La Văn Cầu vì rất quý những bàn tay

Đã chặt đứt cánh tay mình xông tới.

Lý Tự Trọng đầu không hề chịu cúi

Lúc ra pháp trường còn đọc truyện Nguyễn Du

Chị Sáu ơi! Bông hoa chị cài đầu

Còn thắm mãi giữa ngàn cây Côn Đảo.

Phạm Minh Đức quên mình cứu bão

Trần Văn Ơn không sợ lưỡi lê

Phạm Trung Phồn cải tiến say mê

Nguyễn Thế Nghĩa sống là sáng tạo

Ôi các chị các anh yêu mến!

Tuổi thanh xuân đẹp đẽ vô ngần

Dù bão táp ta không hề nghỉ cánh

Đảng tiếp cho ta trăm nguồn sức lực.

Nguồn nhiệt năng ta thắp trọn đời mình

Vinh quang thay thế hệ Hồ Chí Minh

Cánh chim lớn mang cờ của Đảng

Bay bay mãi đến chân trời Cộng Sản

Như cánh chim bằng cưỡi gió ước mơ.

( Lưu Trọng Dương)

NỮ CÁN BỘ ĐOÀN

Cán bộ Đoàn là gì, anh có biết?

Là đi sớm về khuya, là học hành bỏ bê

Là có khi em quên mình… con gái!

Làm cán bộ Đoàn – Nhiều người nói em khờ dại

Làm việc tầm phào, những việc vu vơ

Là đồ ngu ngơ…

Sao không dành thời gian để học thêm?

Hay làm thêm kiếm tiền ăn học?

Làm cán bộ Đoàn, em vượt qua nhiều cực nhọc

Có nhiều đêm em bật khóc một mình,

Có những ngày không thể nhớ về anh

Có những lúc muốn bỏ đi tất cả!

Cán bộ Đoàn – Dòng máu em rất lạ

Cứ sục sôi mỗi lúc vào mùa

Hết vì trẻ thơ lại đến mùa học tập

Áo tình nguyện em mang màu xanh bạc

Qua bao mùa chiến dịch vẫn xanh.

Những lúc nguôi ngoai em lại nhớ về anh

Cán bộ Đoàn – Em cũng là người yêu bé nhỏ

Chợt giật mình nhớ ra… Mình thiếu nợ,

Ngày mai… hình như… còn một chuyến đi xa!

Anh! Em làm cán bộ Đoàn, anh đừng giận em nha

Em hứa: Ngày kia về, em sẽ đến!


 

 

Tố Hữ
Hồ Chí Minh
Người lính già
Đã quyết chiến hy sinh
Cho Việt Nam độc lập
Cho thế giới hoà bình!
Người đã sống nǎm mươi nǎm vũ bão
Vì nhân loại
Người quyết dâng xương máu
Vì giang sơn
Người quyết dứt gia đình!

Hồ Chí Minh
Người đã quyết
Mặc phong ba giá tuyết
Mặc gươm súng xiềng gông
Làm tên quân cảm tử đi tiên phong

Đánh trǎm trận, thề trǎm phen quyết thắng!
Bao thất bại dẫu xát lòng cay đắng
Hồn vẫn tươi vui, thơm ngát tình đời
Bước trường chinh dầu mỏi gối khan hơi
Tim gang thép vẫn bừng bừng lửa chiến
Cờ đã phất, phải gương cao quyết tiến! Người xông lên
Và cả đoàn quân, thừa huyết khí thanh niên
Rập bước tiến bên người Cha anh dũng.
Tiếng Người thét
Mau lên gươm lắp súng!
Và cả đoàn quân
Đã bao nhiêu nǎm tháng trải phong trần
Mắt sáng quắc tay xanh loè mã tấu
Vụt ào lên quyết hy sinh chiến đấu
Diệt cường quyền!
Ôi sức mạnh vô biên!
Hồ Chí Minh
Hỡi ngọn đuốc thiêng liêng
Trên đầu ta, ngọn cờ dân tộc
Trǎm thế kỷ trong tên Người: A’i Quốc
Bạn muôn đời của thế giới đau thương!
Chúng tôi đây
Lớp con cháu trên đường
Gươm tuốt vỏ, súng cầm tay, xốc tới
Ngọn cờ đỏ sao vàng bay phấp phới
Nước non Hồng vang dội Tiến quân ca

Hồ Chí Minh
Người trẻ mãi không già!

ÉP THƠ

Hôm nay em phải thức đêm
Làm thơ “con cóc“ nộp lên báo tường.
Trời ơi! Ai đó có thương
Cớ sao cứ bắt em luôn thế này?
Em thì chẳng có hoa tay
Thơ văn cũng kém trước nay chưa từng
Làm thơ viết báo dắt lưng
Chuyện xa xôi quá! xin đừng ép em!

26/3
hôm nay 26/3

là ngày thành lập đoàn ta ra đời

các bạn thanh niên ta ơi!

cùng nhau học tập ta thời vươn lên

quyết dành lấy điểm cao thêm

điểm mười đỏ chói ghi trên vở mình

thi đua lao động hài hòa

dựng xây đất nước nhà nhà ấm no.

TỰ HÀO ĐOÀN THANH NIÊN

Ngày hai sáu tháng ba
Ngày thành lập Đoàn ta
Qua muôn trùng sóng gió
Đoàn cũng đã vượt qua.

Là tổ chức tiên phong
Cho lớp thế hệ trẻ
Đoàn nêu cao cách sống
Và làm việc say mê.

Từ khi có Đoàn ta
Bao hoạt động bổ ích
Bao bước chân giúp đỡ
Trên mọi nẻo đường xa.

Đoàn giúp cho chúng ta
Mỗi ngày một khôn lớn
Nâng hành động-suy nghĩ
Ngày càng trưởng thành hơn.

Ôi Tổ quốc giang sơn
Có Đảng, Đoàn dẫn dắt
Tự hào và biết ơn

Xin một đời cống hiến !

 


Những bài thơ hay về tình bạn……………!!!

Tình bạn bè mãi mãi là thắm thiết

Có bạn bè chia sẽ những buồn vui

Nếu có bạn mà không co tôi

Thì cuộc đời chẳng còn ý nghĩa

Chỉ mới đây thôi gặp chẳng chào Ấy vậy mà giờ thân biết bao Tình bạn gắn kết bao người lại Có nhiều bạn tốt đáng tự hào!

Có những buồn vui cùng sẻ chia Bao nhiêu kỉ niệm mãi khắc ghi Tình bạn trên đời như sao sáng Sáng mãi như là mặt trời kia

Ngẫm nghĩ rằng… Nếu sống trên đời không có bạn Ai sẽ cùng tôi đi suốt quãng đường dài Là con người chúng ta cần đoàn kết Tô điểm cho đời thêm rạng ngời Vì vậy bạn ơi, này bạn ơi Đừng có bao giờ xa cách tôi Không phải anh em nhưng tình như ruột thịt Tôi có thêm bạn đời thêm tươi

Này những người bạn bên cạnh tôi Tôi người hạnh phúc nhất trên đời Bạn đã cho tôi niềm tin mãnh liệt Biết nói sao đây, chẳng thành lời!

Tôi gửi đến bạn lời cảm ơn Hãy bỏ qua đi lúc giận hờn Tình bạn chúng ta mãi gắn bó Càng giận ta càng thân nhau hơn

Rồi cũng có ngày ta chia tay Chỉ còn lại tôi ngồi nơi đây Luôn chúc cho bạn gặp may mắn Một ngày không xa lại sum vầy Tôi ở phương nam, bạn phương tây Dù ở đâu trên trái đất này Nhưng lòng chúng ta luôn gắn bó Thì tình bạn này mãi đắp xây…

bạn bè là một sợi dây

liên lạc về sự cái hay cảm tình

vì vậy ta hãy giữ gìn

vậy dùng tình cảm chân tình dưỡng nuôi

bạn bè nếu đã bất đồng

nên nhường nhau để cộng động dài lâu

để cùng gỡ rối ko đâu

nếu mà cắt đức khó lành vết thương


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.